Mộc
Châu cách Hà Nội 200 km về phía Tây, Mộc
Châu nằm ở vùng núi phía Bắc thuộc tỉnh Sơn La, mỗi mùa trong
năm Mộc Châu lại khoác lên mình những vẻ đẹp
khác nhau, lôi cuốn và đầy sức sống. Tiết trời vào đông se lạnh, làm bầu không
khí trong lành của cao nguyên trở nên thơ mộng.

Nhà
thơ Quang Dũng từng ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của Mộc
Châu và để lại những vần thơ đi vào lòng
người.
“...Người
đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có
thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có
nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi
dòng nước lũ hoa đong đưa...”

Thanh
thản và yên bình có lẽ là 4 từ miê tả đúng nhất về khung cảnh Mộc Châu vào ban
đêm. Mộc Châu lặng im trong cái rét của mùa đông. Ngồi
quây quần bên bếp lửa trong nhà sàn của những gia đình người Mông, cùng nhau
thưởng thức những món ăn mà chỉ xứ này mới có. Nếp nhà giản dị. Niềm vui xôm tụ
của những vị khách đường xa xen lẫn mùi của nếp nương, gà đồi bên ly rượu cần
cay nồng, mới thấy tình người ấm áp đong đầy biết bao.
Mù
đông đang đến, Mộc Châu trở nên rạng rỡ kiêu sa
của hạ nóng bỏng. Muôn loài hoa thắm sắc đậm hương không còn đua nhau rộ nở, hoa
cải trắng chiếm khắp không gian Mộc Châu. Giữa bạt ngàn màu trắng vấn vương mây
trời ấy, thấy xa kia những bụi trạng nguyên đỏ rực, kiêu hãnh với sức sống mãnh
liệt, điểm xuyết cho bức họa của thung lũng mờ sương. Trên khắp cao nguyên,
những đồi chè xanh đến mùa thu hoạch, cũng tắm đẫm mình trong sương sớm. Hương
của cải trắng chè xanh quyện hòa cùng sương mai dịu lạnh. Mùi của thảo nguyên là
đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét