"Xin
chào!" Hà Trang bước những bước nhẹ tênh trên lề đường lát đá, tay khẽ đưa lên
không trung như thể Hà Trang có khả năng chạm vào lớp sương bạc trước
mắt. "Sapa Cô Đơn"

Du
lịch Sapa 3 ngày 4 đêm một ngày cuối xuân đầu hè, sương trắng núi rừng. Hà
Trang chọn lên Sapa chơi vào lúc hoa đào, hoa mơ đang rụng hết dần, nhưng trái
đào, trái mơ còn chưa tròn trĩnh. Bạn bè Hà Trang bảo cô nên đợi đến chín mùa
hãy đi. Mùa hè, đi Sapa để trốn cái nóng vùng
đồng bằng. Mùa đông, đi Sapa để ngắm tuyết rơi
và để thấy mình như đang đứng trên một đất nước ôn đới.
Cũng
chẳng có gì. Đơn giản lắm. Chỉ là ngay lúc này, Hà Trang cần đến một nơi để tận
hưởng cảm giác cô đơn.

Từ
lúc ngồi trên xe, trái tim cô gái hai mươi tuổi lần đầu tiên đi xa một mình đã
nhảy cẫng lên không ngừng vì những thửa ruộng bậc thang mới trồng, mạ xanh ngút
tầm mắt. Những dải mây lững thững trôi. Và những con suối trong veo, du dương
tiếng nước chảy qua những hòn cuội
trắng. Sapa xanh, Sapa trắng.
Màu núi rừng và màu của những bâng khuâng, mơ mộng. Sapa đầy
thơ.
Hà
Trang đặt bước chân đầu tiên của mình xuống một con đường nằm giữa trung tâm thị
trấn. Chốn vùng cao này là chốn Hà Trang đã mơ ước được đặt chân đến từ hồi còn
bé tí.

"
xin Chào." Cô bước những bước nhẹ tênh trên lề đường lát đá, tay khẽ đưa lên
không trung như thể cô có khả năng chạm vào lớp sương bạc trước
mắt.
"Chào."
Một giọng nam trầm vang lên ngay sau gáy khiến Hà Trang giật mình rụt vội tay
lại.
Anh
chàng mặc sơ mi trắng đứng sau cô nhấn mạnh từng chữ.
Hà
Trang thay lời chào bằng một nụ cười không được tươi tắn cho lắm. Dù gì cô cũng
đang không vui.
"Em
đến đây một mình?" Anh chàng bước mấy bước ra đứng đằng trước Hà Trang , chặn
lối đi của cô, nghiêng đầu hỏi.
"Vâng."
Hà Trang đáp. "Còn anh?"
"Cũng
thế." Anh nhún vai. "Nhưng ở Sapa, em không bao giờ nên nói hai chữ cô
đơn."
"Vì
sao?"
Hà
Trang vượt lên đằng trước, bắt đầu cảm thấy thích thú với cuộc trò chuyện tình
cờ này. Cô quay lại, mặt đối mặt với chàng trai, bước giật lùi.
"Vì
luôn luôn có những người giống như em tìm đến Sapa."
Hà
Trang bật cười.
"Anh
làm sao biết được em đến Sapa vì lí do gì?"
"Không
phải là để đỡ cô đơn à?" Anh chàng nhoẻn miệng, trưng ra một nụ cười duyên không
tả nổi với cái lúm đồng tiền nho nhỏ. Hà Trang trông nụ cười đó rất
quen.

Hà
Trang vẫn đi giật lùi. Ngay lúc lưng cô sắp đập vào một cái cột đèn, anh chàng
nháy mắt chỉ tay ra đằng sau và cô kịp quay lại tránh.
"Cảm
ơn. Và, không." Cô lắc đầu. "Em đến Sapa để tìm cảm giác cô
đơn."
"Thế
thì không được..." Anh chàng tặc lưỡi.
"Thế
à?"
"Sapa...
là nơi những người cô đơn hoặc muốn được cô đơn tìm thấy nhau."
Sapa
một ngày cuối xuân đầu hạ. Hà Trang đã có một người bạn đồng hành. Cô khua khua
tay giữa làn sương mỏng manh. Cô có cảm giác như những ngón tay mình đang chạm
vào mây trắng vậy. Giống như đang đứng trong xứ sở cổ tích cô vẫn hay mơ đến hồi
còn bé...
"Có
rất nhiều câu chuyện về những người như thế. Có muốn nghe không, cô
bé?"
Anh
chàng đó tên là Hạnh Phúc. Anh có một đôi mắt nâu sóng sánh, sống mũi cao, đôi
môi dày và hai cái má lúm đồng tiền duyên không để đâu cho hết. Da anh trắng
mịn. Mái tóc đen bồng bềnh. Một vẻ đẹp rất mỹ lệ, kiểu của những nam diễn viên
Hàn Quốc. Nhìn nghiêng, anh có vẻ khá mỏng manh, yếu ớt. Thỉnh thoảng, trông anh
như lẫn vào sương khói Sapa. Thỉnh thoảng, Hà Trang cứ ngỡ anh chỉ là ảo ảnh do
chính cô tạo ra mà thôi, hễ chạm vào sẽ tan biến... Cho nên Hà Trang không dám
chạm vào anh.
Hạnh
Phúc đến Sapa để tìm cho mình cảm giác bình yên. Như lời anh nói, là vì cuộc
sống Hà thành bận rộn khiến anh bất ngờ có ý tưởng đi Sapa trong một chiều lang
thang không đích đến.

"Anh
đi ra ga tàu lúc nào không biết." Hạnh phúc nheo nheo mắt. "Anh không muốn về.
Cái bảng ở ga ghi có chuyến đi Sapa đêm. Vậy là mua vé, đi."
Thực
tế, chính Hà Trang cũng đã quyết định đi Sapa vào lúc không ngờ nhất. Nhân sinh
nhật 20 tuổi, mẹ Hà Trang bảo sẽ đầu tư cho cô đi du lịch đâu đó một mình để
trải nghiệm. Cũng đúng sinh nhật 20 tuổi, người cô thầm thích được gần một năm
nay tuyên bố thích một cô gái khác. Chỉ như thế thôi... Sinh nhật 20 tuổi, Hà
Trang bỏ đi Sapa một mình. Đến một xứ thật lạnh, để thấm thía hơn cảm giác cô
đơn. Đến một xứ thật xa, để khi về có thể lãng quên tình yêu đầu đời của mình
trong màn sương bạc.
Nhưng
có lẽ đúng như Hạnh Phúc nói. Hà Trang đến du lịch Sapa 2 ngày 3
đêm không phải để tìm kiếm sự cô đơn, mà để bỏ lại cô đơn đằng sau và tìm cho
mình những niềm vui nho nhỏ.
Hà
Trang cùng với Hạnh Phúc rong ruổi cùng nhau khắp những ngõ ngách của thị trấn
xinh đẹp này. Cùng nhau ngắm núi rừng, những thửa ruộng bậc thang và những bông
hoa cuối mùa đẹp nhất. Cùng nhau lội suối, dẫm lên những hòn đá cuội trắng tinh,
nghe tiếng nước chảy róc rách và xuýt xoa kêu lạnh. Cùng nhau đi đến nơi cao
nhất của Hàm Rồng, nhìn toàn cảnh Sapa lọt thỏm trong đáy mắt. Cùng nhau đi chợ
tình, ngắm nghía những món đồ thổ cẩm sặc sỡ lạ mắt, chọn hết cái nọ đến cái
kia. Cùng nhau ngồi vỉa hè ăn thịt nướng. Hà Trang không thích đồ đắng, vì thế
cô luôn dùng tăm gạt sạch sẽ những lá rau cải mèo đăng đắng ra trước khi ăn.
Hạnh Phúc chỉ nhìn, và cười. Nụ cười má lúm trông rất quen, và duyên
lạ.
"Anh
ấy nói với em." Hà Trang thở dài trong khi đợi bà chủ tính tiền. "Không phải với
ai khác, mà là với em. 'Anh thích cô bé ấy. Em thấy cô ấy với anh có hợp
không?'..."
Lần
đầu tiên Hà Trang chia sẻ nỗi đau này, không ngờ lại là với một chàng trai xa lạ
ở một xứ sở xa lạ.
Mắt
cô bỗng chốc rơm rớm. Hà Trang không nghĩ rằng mình có thể khóc. Từ trước đến
giờ, mặc dù chưa bao giờ ngừng hi vọng, Hà Trang vẫn nghĩ rằng mối tình đầu này
chắc hẳn không thể nào sâu đậm được. Cũng chỉ là một cơn say nắng của con bé
tuổi mười bảy...
Có
lẽ Hà Trang đã nhầm.
"Thế
rồi em bảo sao?"
"Nói
với anh ấy rằng... đừng nói nữa, vì em thích anh ấy. Rồi chạy đi." Hà Trang lẩm
bẩm. Hai dòng nước mắt trào ra từ khóe mi tự nhiên hệt như lúc cô cười. Hệt như
cô có thể nặn ra nước mắt bất cứ khi nào, cũng giống như nặn ra nụ cười vậy.
Chúng trào ra lúc nào, Hà Trang còn chẳng biết.
"Ồ..."
Hạnh
Phúc không nói gì nữa. Sapa không cô đơn của cả
hai bỗng rơi vào im lặng.
Một
chốc, anh chàng má lúm có nụ cười tươi bất chợt lên tiếng.
"Em
dũng cảm quá."
Hà
Trang không nói gì. Cô khóc nấc lên, bao nhiêu cảm xúc dồn nén mấy ngày qua như
được dịp bùng nổ.
"Nếu
là anh, có lẽ anh sẽ không dám tỏ tình." Hạnh Phúc khẽ cười.
"Lúc
đấy em đã hi vọng rằng anh ấy nói thế chỉ để xem em có ghen không thôi..." Hà
Trang ngập ngừng. "Thế nên em mới tỏ tình. Với lại... chẳng biết nữa... em chỉ
đơn giản là muốn nói ra... thế thôi."
"Không
chỉ dũng cảm..." Hạnh Phúc gật gù ra vẻ hiểu biết. "... mà còn rất tự
tin."
Hà
Trang trố mắt. Bất giác khuôn mặt đầm đìa nước sáng rực bởi một nụ cười mím chi
đầy sự ngượng ngùng con gái.
Anh
chàng này có cách an ủi thật kì lạ.
"Đi
tiếp thôi..." Hà Trang đứng dậy, lấy tay quệt nước mắt.
"...
còn mạnh mẽ nữa." Hạnh Phúc chép miệng.
Một
lần nữa, Hà Trang mỉm cười.
Thời
khắc chuyển mùa, giữa vạn vật bừng lên một thứ rung động lạ lẫm. Những bông hoa
đào, hoa mơ cuối cùng của mùa xuân rụng xuống, những chồi non xanh tươi mơn mởn
nhú lên, và những trái đào, trái mơ bé bằng đầu ngón tay bắt đầu sự sống của
chúng. Suối lúc đầy lúc vơi. Sương lúc dày lúc mảnh. Phủ lên khắp Sapa là một
tấm màn bâng khuâng, mơ mộng như trái tim những thiếu nữ đang tuổi bắt đầu biết
lớn.
Trong
Hà Trang cũng bừng lên một thứ rung động lạ lẫm, giống như lòng Sapa cuối xuân
đầu hạ.
Người
ta bảo con gái mới lớn rất dễ rung động trước những anh chàng khác giới, dù họ
chỉ tốt với mình có chút xíu thôi. Hà Trang nghĩ đến đó và bất giác mỉm cười. Có
phải là thế không...? Nhưng nếu không có mấy cái rung động ấy, những năm tháng
xuân xanh đẹp đẽ này không phải sẽ trôi qua một cách rất bình thường và không đủ
mùi vị hay sao...
Ba
ngày trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
"Chiều
nay em sẽ lên tàu về." Hà Trang vân vê lọn tóc xòa xuống trước
trán.
Hạnh
Phúc không nói gì. Hà Trang cũng chẳng nói gì nữa. Hai đứa ngồi giữa
lòng Sapa trong im lặng. Sương trắng lững lờ
trôi ngang hai đôi vai kề sát nhau.
"Em
muốn nói gì với anh không?" Hạnh Phúc hỏi vu vơ.
Nói
gì nhỉ?
Hà
Trang khẽ mỉm cười. Ba ngày, chẳng quá dài, nhưng cũng chẳng quá ngắn. Hà Trang
có cảm tưởng như mình muốn nói quá nhiều điều. Lại cũng có cảm tưởng như mình
chẳng còn gì mà nói.
Ba
ngày, ở Sapa sương trắng núi rừng này, đơn giản là Hà Trang đã có một người bạn
đồng hành.
Cô
chưa bỏ lại được nỗi đau và sự cô đơn trong màn sương bạc. Cô chưa lãng quên
được mối tình đầu. Nhưng cô đã có được sự bình yên.
"Thế
anh có muốn nói gì với em không?"
"...
Có."
Hà
Trang trố mắt ngạc nhiên.
"Hồi
ấy anh là một đứa thất bại." Hạnh Phúc thở hắt ra. "Gia đình, sự nghiệp, bè
bạn... cái gì cũng tồi tệ. Anh có cảm giác như tất cả đều đang rời bỏ mình. Anh
tuyệt vọng. Cô đơn."
Khoảng
thời gian ấy, ngược lại, Hà Trang lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Con bé hai
mươi tuổi non lần đầu tiên biết thế nào là thích một người, đương nhiên phải
tràn đầy năng lượng.
"Sau
mấy hôm ấy, anh đã quyết định rời khỏi thành phố và bắt đầu lại tất cả. Dù không
nhiều, nhưng em đã giúp anh hi vọng..."
Rằng
ở bất cứ nơi đâu trên vũ trụ này, ta đều không hề cô đơn. Hạnh Phúc không nói
ra. Nhưng Hà Trang hiểu điều đó.
Ngạc
nhiên thật.
"Và
bây giờ đến lượt anh giúp em..." Hà Trang bật cười, đưa tay lên khua nhẹ vào lớp
sương bạc.
Sapa
thời khắc giao mùa. Mọi thứ đều tuyệt đẹp.
Trái
tim thiếu nữ thời khắc giao mùa. Cũng tuyệt đẹp.
"Một
sự tình cờ rất có duyên." Hạnh Phúc cũng cười.
"Anh
có tin vào duyên số không?" Hà Trang bỗng hỏi.
"Không..."
Hạnh Phúc đứng dậy. "Anh tin vào sự tình cờ hơn."
"Thế
thì em cũng có thể tin... nhỉ...?"
Tàu
ầm ầm lăn bánh vào ga.
Hai
năm rồi, và sự tình cờ mà cả hai mong chờ ấy đã không xảy ra.
Ha
Trang đang học đại học, và đã có người yêu. Một anh chàng cao ráo, mắt một mí,
đẹp trai đúng chuẩn Á Đông, học không hẳn là giỏi nhưng rất tốt bụng. Mọi thứ
đối với cô đều rất tuyệt. Có lẽ cuộc sống của Hà Trang đang vô cùng thuận lợi.
Nhưng cũng có thể nói nó đang quá yên ả. Không có những lần khóc lóc vì thất
tình. Không có những buồn tủi, cô đơn. Không có những lần bất chợt nổi hứng muốn
làm điều gì đó thật điên rồ. Cuộc sống cứ thế trôi đi rất hững hờ. Và Hà Trang
cần một điều có thể khuấy động nó. Giống như chuyến du lịch Sapa không hẹn trước
năm nào.
Cơn
say nắng đầy mơ mộng giữa lòng Sapa lạnh giá trôi dần vào quên lãng. Tuy thế,
những cảm giác lạ lẫm dành cho Hạnh Phúc, Hà Trang vẫn chưa bao giờ quên. Hà
Trang biết yêu rồi, nhưng chưa ai giúp cô có lại được cảm giác lạ lẫm tình cờ
ấy.
Đôi
khi giữa tình yêu trước và tình yêu sau cũng có cả một khoảng cách dài. Bởi dù
cùng là yêu, nhưng những cảm xúc dành cho người này hay người kia có khi chẳng
hề giống nhau.
Thỉnh
thoảng Hà
Trang nuối
tiếc vì cả hai đã không tìm cách liên lạc với nhau, dù đều có điện thoại, email
và facebook. Nhưng có lẽ, một sự tình cờ có duyên vẫn lãng mạn hơn cả trăm sự
chủ động...
Một
ngày cuối xuân đầu hạ, Hà
Trang bỗng
nhớ lại ba ngày ngắn ngủi ấy. Và cô lên tàu đến Sapa.
Sapa
không cô đơn của Hà
Trang và
Hạnh phúc. Sapa của những kỉ niệm sắp bị lãng quên. Sapa của
nỗi nhớ.
Giống
như một sự tình cờ, Hà
Trang cũng
như Hạnh Phúc ngày nào, đến ga xe một cách không chủ định. Và cô lập tức mua vé
đi Sapa trước khi bản thân kịp đổi ý. Đâu đó trong cô mách bảo rằng đây có thể
là cơ hội để khuấy động cuộc sống yên ả của cô.
Vẫn
như ngày nào, điều đầu tiên Hà
Trang thấy
thích khi đặt chân đến Sapa là sương. Chạm vào sương giống như chạm vào mây
trắng trong cổ tích... Hà
Trang đưa
tay lên, khua khua trong sương bạc.
Ngày
nào nơi đây, Hà
Trang và
Hạnh Phúc đã cùng nhau rong ruổi khắp lòng Sapa. Ngày nào, Hà
Trang đã có
một chuyến đi ngọt ngào và say mê hơn bao giờ hết. Ngày nào, Sapa sương trắng
núi rừng đã đem hai đứa đến với nhau.
Những
ngày ấy tưởng như mới hôm qua. Hà
Trang mím
chặt môi. Trong trái tim cô dậy lên mùi nuối tiếc.
Tay Hà
Trang vẫn
không ngừng khua khua trong sương bạc.
"Em
chẳng thay đổi gì cả." Một giọng nói thật quen vang lên sau gáy Hà
Trang .
Hệt như ngày nào...
Hà
Trang giật
mình. Ngỡ ngàng.
"Lại
là... sự tình cờ rất có duyên?" Cô lẩm bẩm rồi nhắm tịt mắt, quay đầu
lại.
Sững
sờ.
Run
rẩy.
"Không."
Hạnh Phúc cười to. Nụ cười má lúm duyên lạ. "Lần này là sự tình cờ có chủ
ý..."
Sapa
cuối xuân đầu hạ, sương trắng núi rừng. Một bông hoa mơ trắng còn đang mải múa
giữa không trung vũ điệu của những năm xa xôi trong kí ức...
Hà
Trang mỉm
cười. Bông hoa mơ cuối mùa rơi xuống đôi vai không-cô-đơn.
Sapa...
Vẫn
như ngày nào.
Sưu
tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét